1. #1
    hoang93's Avatar
    hoang93 Đang Ngoại tuyến ICLWY
    Ngày tham gia
    Tue Oct 2007
    Bài viết
    1,654
    Thanks
    784
    Thanked 1,415 Times in 575 Posts

    Mặc định Những bài thơ hay (sưu tầm)

    Mình cũng yêu thơ, đặc biệt là thơ tình, những bài ca ngợi quê hương đất nước.
    Hôm nay chôm đc vài bài post cho đồng bào xem ha!
    KIÊN GIANG HÀ HUY HÀ



    Kiên Giang (17 tháng 2 năm 1929) là một nhà thơ, soạn giả cải lương Việt Nam, nổi tiếng với bài thơ "Hoa trắng thôi cài trên áo tím".

    Tiểu sử

    Kiên Giang tên thật là Trương Khương Trinh, sinh ngày 17 tháng 2 năm 1929 tại làng Đông Thái, huyện An Biên, tỉnh Kiên Giang. Ông là đồng hương của nhà văn Sơn Nam. Năm 1943 ông theo học trường tư Lê Bá Cang ở Sài Gòn.

    Ngoài làm thơ, Kiên Giang, với nghệ danh là Hà Huy Hà, còn là một soạn giả cải lương rất nổi tiếng thời đó, cùng với Năm Châu, Viễn Châu, Hà Triều-Hoa Phượng, Quy Sắc... Các tác phẩm cải lương của ông có thể kể đến Áo cưới trước cổng chùa, Người vợ không bao giờ cưới, trong đó Người vợ không bao giờ cưới đã giúp cho nghệ sĩ Thanh Nga đạt giải Thanh Tâm và trở thành một ngôi sao trong giới cải lương.

    Trước 1975, Kiên Giang còn làm ký giả kịch trường cho nhiều tờ báo lớn của Sài Gòn như Tiếng Chuông, Tiếng Dội, Lập Trường, Điện Tín, Tia Sáng... Ông từng tham gia phong trào ký giả ăn mày và dẫn đầu đoàn biểu tình chống lại những quy chế khắt khe của chính quyền cũ áp đặt lên giới báo chí. Vì hành động này, Kiên Giang đã bị đi tù.

    Sau 1975, Kiên Giang làm Phó đoàn cải lương Thanh Nga, kiêm cán bộ phòng nghệ thuật sân khấu.

    Ông từng làm Ủy viên Ban chấp hành Hội Sân khấu thành phố Hồ Chí Minh qua 3 nhiệm kì.

    Hiện nay, nhà thơ - soạn giả Kiên Giang đang tá túc tại nhà một người quen ở Quận 2, thành phố Hồ Chí Minh, sống thiếu thốn, không có người thân bên cạnh.

    Tác phẩm

    Thơ


    Hoa trắng thôi cài trên áo tím (1962)
    Lúa sạ miền Nam (1970)
    Quê hương thơ ấu

    Cải lương

    Người đẹp bán tơ (1956)
    Con đò Thủ Thiêm (1957)
    Người vợ không bao giờ cưới (1958 – với Phúc - Nguyên)
    Ngưu Lang Chức Nữ
    Áo cưới trước cổng chùa
    Phấn lá men rừng
    Từ trường học đến trường làng
    Dòng nước ngược
    Chia đều hạnh phúc
    Trương Chi Mỵ Nương
    Mây chiều xuyên nguyệt thôn
    Sương phủ nửa chừng xuân
    Chén cơm sông núi
    Hồi trống trường làng
    Lưu Bình - Dương Lễ

    Rất nhiều bài tân cổ giao duyên: Trái gùi Bến Cát, Đội gạo đường xa, Tim đá mạ vàng, Ngồi trâu thổi sáo, Ánh đèn soi ếch, Người đẹp bán tơ, Hương cao quê ngoại, Trái tim cò trắng, Vắt sữa nai nuôi mẹ, Hương sắc gái Cà Mau, Lập quán kén chồng, Ni cô và lão ăn mày, Khói lò gạch, Cô gái miền Tây...

    ************************************************** *****************************************

    Bài thơ Hoa trắng thôi cài trên áo tím


    Hoa trắng thôi cài trên áo tím có lẽ là bài thơ nổi tiếng nhất của Kiên Giang, đã được nhạc sĩ Huỳnh Anh phổ nhạc và được nhiều ca sĩ thể hiện rất thành công. Theo Kiên Giang: "Đây là tâm tình người trai ngoại đạo đối với cô gái có đạo. Mối tình học trò tinh khiết, ngây thơ, không nhuốm bụi trần. Năm 1944, tôi ở Cần Thơ học trường tư thục Nam Hưng, dốt toán nhưng giỏi luận chuyên làm bài giùm cho bạn cùng lớp, trong đó có NH - cô bạn dễ thương thường mặc áo bà ba trắng, quần đen, mang guốc mộc. Có những buổi tan học lẽo đẽo đi theo sau NH. đến tận nhà cô ở xóm nhà thờ. Cách mạng nổ ra, không có tiền đi đò về quê, NH. biết ý gửi cho, rồi đi kháng chiến, gặp người quen trong đội quân nhạc nhắn: 'Con Tám NH. vẫn chờ mày'. Năm 1955 tôi ghé ngang Cần Thơ, xin phép má của NH. tâm tình suốt đêm bên ánh đèn dầu huê kỳ. Sau đó tôi nghe tin NH. lấy chồng có con đầu lòng đặt tên là tên ghép lại của tôi và NH. vì thế chồng cô biết rất ghen tức. Chính vì lý do nầy tôi đổi bốn câu kết bài thơ này, giống như tống tiễn mối tình học trò trinh trắng. Kết trước là:

    Xe tang đã khuất nẻo đời
    Chuông nhà thờ khóc tiễn người ngàn thu
    Từ nay tóc rũ khăn sô
    Em cài hoa tím trên mồ người xưa

    thành cái kết:

    Lạy Chúa! Con là người ngoại đạo
    Nhưng tin có chúa ở trên trời
    Trong lòng con, giữa màu hoa trắng
    Cứu rỗi linh hồn con Chúa ơi !



    Năm 1999, hãng phim TFS Đài Truyền hình Thành phố Hồ Chí Minh có làm phim "Chiếc giỏ đời người" về sự nghiệp hoạt động văn nghệ của tôi, khi trở về Cần Thơ quay lại cảnh trường cũ, mới hay tin là NH. mất năm 1998. Tôi mua bó huệ trắng, ra thăm mộ NH. ở nghĩa trang Cái Su. Đúng là

    Anh kết vòng hoa màu trắng lạnh
    Từng cài trên áo tím ngây thơ
    Hôm nay vẫn đóa hoa màu trắng
    Anh kết tình tang gởi xuống mồ"[2]



    ************************************************** ***********************************

    Hoa trắng thôi cài lên áo tím

    Hoa trắng thôi cài lên áo tím
    Kiên Giang




    I.



    Lâu quá không về thăm xóm đạo

    Từ ngày binh lửa xoá không gian

    Khói bom che lấp chân trời cũ

    Che cả người thương, nóc giáo đường



    Mười năm trước, em còn đi học

    Áo tím điểm tô đời nữ sinh

    Hoa trắng cài duyên trên áo tím

    Em là cô gái tuổi băng trinh



    Trường anh ngó mặt giáo đường

    Gác chuông thương nhớ lầu chuông

    U buồn thay ! Chuông nhạc đạo

    Rộn rã thay ! Chuông nhà trường



    II.



    Lần kia anh ghiền nghe tiếng chuông

    Làm thơ sầu mộng dệt tình thương

    Để nghe khe khẽ lời em nguyện

    Thơ thẩn chờ em trước thánh đường



    Mỗi lần tan lễ, chuông ngừng đỗ

    Hai bóng cùng đi một lối về

    E lệ, em cầu kinh nho nhỏ

    Thẹn thùng, anh đứng lại không đi



    III.



    Sau mười năm lẽ anh thôi học

    Nức nỡ chuông trường buổi biệt ly

    Rộn rã từng hồi chuông xóm đạo

    Tiễn nàng áo tím bước vu quy



    Anh nhìn áo cưới mà anh ngỡ

    Chiếc áo tang liệm khối tuyệt tình

    - Hoa trắng thôi cài lên áo tím

    Thôi còn đâu nữa tuổi băng trinh



    Em lên xe cưới về quê chồng

    Dù cách đò ngang, cách mấy sông

    Anh vẫn yêu em người áo tím

    Nên tình thơ ủ kín trong lòng



    IV.



    Từ lúc giặc ruồng vô xóm đạo

    Anh làm chiến sĩ giữ quê hương

    Giữ tà áo tím, người yêu cũ

    Giữ cả lầu chuông, nóc giáo đường



    Mặc dù em chẳng còn xem lễ

    Ở giáo đường u tịch chốn xưa

    Anh vẫn giữ lầu chuông gác thánh

    Nghe chuông truy niệm mối tình thơ



    Màu gạch nhà thờ còn đỏ thẫm

    Như tình nồng thắm thuở ban đầu

    Nhưng rồi sau chuyến vu quy ấy

    Áo tím tình thơ đã nhạt màu



    V.



    Ba năm sau chiếc xe hoa cũ

    Chở áo tím về trong áo quan

    Chuông đạo ngân vang hồi vĩnh biệt

    Khi anh ngồi kết vòng hoa tang



    Anh kết vòng hoa màu trắng lạnh

    Từng cài trên áo tím ngây thơ

    Hôm nay vẫn đoá hoa màu trắng

    Anh kết tình chung gởi xuống mồ



    VI.



    Lâu quá không về thăm xóm đạo

    Không còn đứng nép ở lầu chuông

    Những khi chuông đổ anh liên tưởng

    Người cũ cầu kinh giữa thánh đường



    "Lạy Chúa con là người ngoại đạo

    Nhưng tin có Chúa ở trên cao

    Trong lòng còn giữ màu hoa trắng

    Cứu rỗi linh hồn con, Chúa ơi !"



    Bến Tre, 14-11-1958




  2. The Following User Says Thank You to hoang93 For This Useful Post:

    wild_horses (27-08-2010)

  3. #2
    hoang93's Avatar
    hoang93 Đang Ngoại tuyến ICLWY
    Ngày tham gia
    Tue Oct 2007
    Bài viết
    1,654
    Thanks
    784
    Thanked 1,415 Times in 575 Posts

    Mặc định

    Tế Hanh



    Tiểu sử

    Tế Hanh tên thật là Trần Tế Hanh, quê làng Đông Yên, xã Bình Dương, huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi. Thuở nhỏ học trường làng, trường huyện sau ra học tại trường Quốc học Huế. Ông sáng tác thơ từ sớm và đã đứng trong phong trào Thơ mới với tập Nghẹn ngào giành giải khuyến khích của Tự lực văn đoàn. Tham gia Việt Minh từ tháng 8 năm 1945, Tế Hanh đã trải qua các công tác văn hoá, giáo dục ở Huế, Đà nẵng, là Ủy viên giáo dục trong Uỷ ban lâm thời thành phố Đà nẵng sau khi Cách mạng tháng Tám thành công. Năm 1947, ông làm việc trong Ban phụ trách Trường trung học bình dân Trung bộ, năm 1948, ông ở trong Ban phụ trách liên đoàn văn hoá kháng chiến Nam Trung bộ ủy viên thường vụ chi hội Văn nghệ Liên khu V. Năm 1957 khi thành lập Hội Nhà văn Việt Nam, ông là Ủy viên thường vụ Hội khoá I, II, ủy viên thường vụ Hội Liên hiệp Văn học nghệ thuật Việt Nam (1963), tham gia Ban chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam nhiều khóa, giữ các chức vụ: Trưởng ban đối ngoại (1968), Chủ tịch Hội đồng dịch thuật (1983), Chủ tịch Hội đồng thơ (1986).

    Ngoài thơ, Tế Hanh còn dịch nhiều tác phẩm của các nhà thơ lớn trên thế giới, viết tiểu luận phê bình văn học, thơ thiếu nhi.

    Ông được tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật năm 1996

    Tác phẩm chính

    Nghẹn ngào (1939)
    Hoa niên (1944)
    Lòng miền Nam (1956)
    Chuyện em bé cười ra đồng tiền (1960)
    Hai nửa yêu thương (1967)
    Khúc ca mới (1967)
    Đi suốt bài ca (1970)
    Câu chuyện quê hương (1973)
    Theo nhịp tháng ngày (1974)
    Giữa những ngày xuân (1976)
    Con đường và dòng sông (1980)
    Bài ca sự sống
    Tuyển tập Tế Hanh (tập I-1987)
    Thơ Tế Hanh (1989)
    Vườn xưa (1992)
    Giữa anh và em (1992)
    Em chờ anh (1993)
    Tuyển tập Tế Hanh (tập II-1997)

    Thành tựu nghệ thuật


    Được biết đến với bài thơ đầu tiên Những ngày nghỉ học từ năm 17 tuổi (1938).[1] Giới phê bình và bạn đọc đều cho rằng Tế Hanh thành công trong cả phong trào Thơ mới và sau cách mạng tháng Tám. "Mảnh hồn làng" của ông đã ghi dấu ấn rất riêng trong phong trào Thơ mới và sau đó những bài thơ của ông đã đóng góp đáng kể cho thơ ca hiện đại Việt nam. Cho dù sau cách mạng tháng Tám, bút pháp của ông thay đổi hẳn nhưng cái tinh tế, tình yêu của ông dành cho đất nước, quê hương và tất nhiên cho người phụ nữ trong thơ Tế Hanh thì vẫn đâm chồi nảy lộc. Sau Cách mạng tháng Tám, Tế Hanh có nhiều bài thơ hay về quê hương, đất nước, về cuộc chiến tranh chống Mỹ (Nhớ con sông quê hương, Đi suốt bài ca...) nhưng những sáng tác của ông dành nhiều cho thơ tình, theo nhà thơ Ngô Văn Phú thì "có thể nói sau Xuân Diệu, anh là người làm thơ tình nhiều nhất" [2] . Thơ tình của Tế Hanh không lãng mạn bay bổng cũng không dằn vặt khổ đau mà rất tự nhiên, gắn với hoàn cảnh, cuộc sống cụ thể, thế nhưng chính những điều tưởng như bình thường ấy lại biểu hiện được tình yêu, một trong những nhiệm vụ luôn luôn khó khăn đối với người cầm bút. Chính vì thế nhiều bài thơ tình của ông như: Vườn xưa, Anh đến với em là lẽ tất nhiên... được yêu thích.

    Giải thưởng


    Giải thưởng văn học Tự lực văn đoàn năm 1939.
    Giải thưởng Phạm Văn Đồng do Hội Văn nghệ Liên khu V tặng.
    Giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học - Nghệ thuật đợt I năm 1996

    Đọc thêm

    Tế Hanh được biết đến nhiều với tác phẩm Nhớ con sông quê hương. Bài thơ được đưa vào chương trình học phổ thông. Tác phẩm như khái quát hình hài quê hương Ông. Quê hương Ông là một ốc đảo và cũng là một thắng cảnh của vùng Dung Quất, Quảng Ngãi ngày nay. Nằm giữa dòng chảy của con sông Trà Bồng ( hay Châu Tử hoặc Châu Ổ ), nó hiền hòa chảy qua quê Ông trước khi đổ ra biển qua cửa Sa Cần ( Thể Cần hay Thái Cần ) nơi đã chứng kiến diễn biến của lịch sử dân tộc: năm 1741, vua Lê Thánh Tông đã bắt sống vua Chiêm và 3 vạn quân.


    Nhà thơ Tế Hanh qua đời

    12h ngày 16/7, nhà thơ Tế Hanh trút hơi thở cuối cùng để về với "sông nước của quê hương", sau hơn 10 năm nằm liệt giường vì căn bệnh xuất huyết não. Ông hưởng thọ 89 tuổi.

    Tế Hanh tên thật là Trần Tế Hanh, sinh ngày 20/6/1921 trong một gia đình nhà Nho nghèo ở thôn Đông Yên, xã Bình Dương, huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi. Ông học ở trường làng, trường huyện. Đến tuổi 15, nhà thơ tương lai ra Huế học trung học. Chính nơi đây, ông bắt đầu gặp gỡ, giao lưu với các tác giả của phong trào Thơ Mới và dần dà trở thành một trong những cây bút từng làm nên một thời đại hoàng kim cho thi ca Việt Nam.


    Sau 1954, vượt qua những thành công đầu tiên của mình, Tế Hanh khẳng định sức bền của ngòi bút qua một loạt tập thơ như Lòng miền Nam (1956), Gửi miền Bắc.

    Được biết đến với bài thơ đầu tiên Những ngày nghỉ học từ năm 17 tuổi (1938), Tế Hanh ghi dấu ấn trên thi đàn bằng những cảm xúc trong sáng, vẩn vơ, buồn buồn của tuổi học trò. Những sáng tác đầu tay của ông sau đó được tập hợp trong tập Hoa niên - tập thơ được Tự lực văn đoàn khen tặng (dưới tên Nghẹn ngào).

    Thời kỳ Cách mạng tháng Tám, Tế Hanh tham gia cách mạng ở Huế. Hòa bình lập lại, ông tập kết ra Bắc, làm việc ở Hội Văn nghệ, sau đó là Hội Nhà văn Việt Nam (1958), Tiếng sóng (1960), Hai nửa yêu thương (1963), Con đường và dòng sông (1980), Em chờ anh (1994)... Chủ đề quen thuộc thời kỳ này của ông là tình cảm với miền Nam quê hương, ý chí đấu tranh, khát vọng thống nhất Tổ quốc. Tác giả có những vần thơ thiết tha về quê hương đã đi vào lòng người với những sáng tác tiêu biểu như Quê hương, Nhớ con sông quê hương, Mặt quê hương... Với những đóng góp nổi bật đó, ông được nhận Giải thưởng Hồ Chí Minh đợt I năm 1996.

    Vào những năm 80, Tế Hanh bị đau mắt, rồi ông mù dần. Hơn 10 năm trước, nhà thơ ngã bệnh nặng và nằm liệt giường, lúc mê lúc tỉnh. Những lúc tỉnh táo, ông vẫn nghe thơ, đón bạn bè đến thăm. Nhưng mấy năm gần đây, nhà thơ gần như sống thực vật.

    Nhà văn Đào Thắng, chánh văn phòng Hội Nhà văn cho biết, hiện tại, Hội Nhà văn đang bàn bạc với gia đình nhà thơ để tổ chức chu đáo cho ông về nơi yên nghỉ cuối cùng.



    Nhớ con sông quê hương

    Tế Hanh

    Quê hương tôi có con sông xanh biếc
    Nước gương trong soi tóc những hàng tre
    Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè
    Tỏa nắng xuống lòng sông lấp loáng

    Chẳng biết nước có giữ ngày giữ tháng
    Giữ bao nhiêu kỉ niệm của dòng trôi
    Hỡi con sông đã tắm cả đời tôi
    Tôi giữ mãi mối tình mới mẻ

    Khi bờ tre ríu rít tiếng chim kêu
    Khi mặt nước chập chờn con cá nhảy
    Bạn bè tôi tụm năm tụm bẩy
    Bầy chim non bơi lội trên sông

    Tôi dang tay ôm nước vào lòng
    Sông mở nước ôm tôi vào dạ
    Chúng tôi lớn lên mỗi người mỗi ngã
    Kẻ sớm hôm chài lưới bên sông
    Kẻ cuốc cày mưa nắng ngoài đồng
    Tôi cầm súng xa nhà đi kháng chiến
    Nhưng lòng tôi như mưa nguồn gió biển
    Vẫn trở về lưu luyến bên sông

    Tôi hôm nay sống trong lòng miền Bắc
    Sờ lên ngực nghe trái tim thầm nhắc
    Hai tiếng thiên liêng, hai tiếng miền Nam
    Tôi nhớ không nguôi ánh nắng màu vàng
    Tôi quên sao được sắc trời xanh biếc
    Tôi nhớ cả những người không quen biết
    Có những trưa tôi đứng dưới hàng cây
    Bỗng nghe dâng một nỗi tràn đầy
    Hình ảnh con sông quê mát rượi
    Lai láng chảy lòng tôi như suối tưới
    Quê hương ơi lòng tôi cũng như sông
    Tình Bắc Nam chung chảy một dòng
    Không ghềnh thác nào ngăn cản được
    Tôi sẽ lại nơi tôi hằng mơ ước
    Tôi sẽ về sông nước của quê hương
    Tôi sẽ về sông nước của tình thương

  4. #3
    Mưa Ngâu Đang Ngoại tuyến BPIT Member
    Ngày tham gia
    Tue Jun 2010
    Bài viết
    95
    Thanks
    13
    Thanked 14 Times in 10 Posts

    Mặc định

    Say

    Bạn ơi ta uống hết rượu rồi
    Chẳng tiền mua nữa thôi đành thôi
    Còn giọt cuối cùng trong đáy cốc
    Hay là giọt lệ mới vừa rơi???

    Bạn ơi ta đã hết rượu rồi
    Cũng đành nhấm nháp ánh trăng thôi
    Lửng lơ nơi ấy hồn ta vướng
    Một cõi mây mù lãng đãng trôi...

    Rượu bạn gửi cho cũng hết rồi
    Ta say nghiêng ngữa thôi thì thôi
    Đất trời sao cứ quay cuồng thế
    Biết bám vào đâu... ta chơi vơi...

    Chân ta xiêu vẹo giữa đường đời
    Để hồn đi lạc... chốn xa xôi
    Xác thân còn đó sao tơi tả
    Lạc lõng hồn ta... cõi rong chơi

    Ta biết trần gian có mấy người
    Hiểu lòng những lúc ta chơi vơi
    Ta cắt lòng ta đau tím vắt
    Để viết thành thơ... vệt máu đời

    Cuộc đời ơi hỡi cuộc đời ơi
    Duyên ta sao vẫn mãi không rời
    Ta vẫn yêu đời yêu lắm lắm
    Sao đời lại nỡ bỏ ta rơi???

    Cũng đành say ngất bạn bè ơi
    Để khỏi khóc than giữa đất trời
    Để lòng ngạo nghễ nghêu ngao hát
    Sặc sụa cười vang những chuỗi cười...


    ST

  5. #4
    vampire's Avatar
    vampire Đang Ngoại tuyến BPIT Advanced Member
    Ngày tham gia
    Mon May 2010
    Đang ở
    Trên những cơn gió hè..
    Bài viết
    302
    Thanks
    64
    Thanked 228 Times in 124 Posts

    Mặc định

    Tôi biết đến tên anh lần đầu từ bài thơ "Ngửa chân tìm nốt ruồi son"
    Anh để nick trên blog là Trương Chi
    Anh để avatar là một mầm xanh vươn lên từ tro tàn - là anh, Lộc.. (xin phép anh cho em được gọi bằng cái tên thân mật ấy)
    Anh hài hước, lí lắc.
    Anh sâu lắng, đa cảm.
    Và ngông..
    Là anh - Nguyễn Thế Thọ.


    Ngửa chân tìm nốt ruồi Son
    (Ngày không còn mẹ, bạn mới nhận ra mình còn có nốt ruồi son!)

    Ngửa chân tìm nốt ruồi son
    Nhớ ngày xưa mẹ bảo
    Cái số mi một đời rong rảo
    Đi là quên mất đường về...

    Ngày đi gió nín bờ đê
    Con chuồn mặt giận khóc mê không chào
    Con ngẩng đầu lao về phía phố
    Ngơ ngác cỏ gà, nức nở bồ công anh.

    Chạm ngõ thị thành
    Giấc quê thành tro bụi
    Khát vọng leo thang trên những tầng cao
    Con vẽ ước mơ bằng những bảng màu
    Tươi nguyên như tuổi
    Để mệt nhoài những cơn rong ruổi
    Thèm một tiếng quê...

    Nay về
    Ngồi trên đồi gió
    Mẹ đó
    Nấm mồ nâu
    Trưa rớt qua đầu
    Vo chiếc bóng
    Tròn...

    Ngửa chân tìm nốt ruồi son
    Cay con mắt một vết mòn
    hoe đỏ...


    Haiku mùa trăng

    1.
    Mặt trời rớt
    Chợt sáng khuôn mặt người
    Trăng sớm.
    2.
    Một vị quỳnh hương
    Trêu giấc ngủ
    Tóc mình hóa sương.
    3.
    Giấu vầng trăng
    Thả xuống vườn
    Ngày cúc.
    4.
    Trăng đậu nhành cây
    Gió lặng
    Ngân tiếng dế.
    5.
    Con ong đậu nhầm
    Bông cúc tím
    Không hương.


    SƯ HUYNH & TIỂU MUỘI

    Hai mươi sư huynh... hết lớn
    Lêu nghêu y như cây tre
    Mười sáu tiểu muội đang lớn
    Tròn xinh như cây nấm xòe.

    Tiểu muội bắt huynh tẩm bổ
    Quán xá ngán ngẩm gì đâu
    Vì muội nên đành "khám phá"
    Huynh nào muốn bị vặt râu.

    Một ngày cây tre phát tướng
    Hiên ngang leo lên cân ngồi
    Cây nấm "ăn theo" cũng phát
    Chiếc kim cái cân rụng rời!

    Sư huynh vẫn hoài ốm nhách
    Lá so với... tiểu muội thôi!
    Dĩ nhiên nghĩ thầm trong bụng
    Huynh còn muốn được sánh đôi.

    :-"
    ..sâu lắng
    ..ngông
    ..và lí lắc
    :)
    Đó mới chỉ là ba nét tính cách tôi nhận thấy từ anh, từ thơ của anh. Anh còn bí ẩn lắm, đối với tôi, ít nhất là thế. Tôi sẽ vẫn dõi theo anh trên từng chặng đường, để khám phá thêm những khía cạnh khác của con người ấy - anh Lộc, NGUYỄN THẾ THỌ!
    Hãy mở rộng trái tim và đón nhận những nhát dao khốc liệt và những vết thương không gì làm lành nổi.. Đừng khép chặt trái tim để phải nhận sự phẳng lặng và an lành yên ả..! *Cười*

  6. #5
    vampire's Avatar
    vampire Đang Ngoại tuyến BPIT Advanced Member
    Ngày tham gia
    Mon May 2010
    Đang ở
    Trên những cơn gió hè..
    Bài viết
    302
    Thanks
    64
    Thanked 228 Times in 124 Posts

    Mặc định

    ĐOẢN KHÚC GIÓ

    Ta trả lại
    cho em
    thành quách cũ
    Uy nghi xưa
    và lễ phục
    hẹn hò
    Trả cho em
    vai áo ướt,
    tàn tro
    Thời gian nữa
    màu xanh
    mãi mãi

    Trả lại em nỗi buồn
    con gái
    Những lời mềm dệt
    mãi thành thơ
    Gió bâng quơ đan
    từng vòng tóc rối
    Năm tháng dài và
    rộng biết không em?

    Ta trả lại
    cho em
    mùa hạ gió
    Thiên đường xưa
    còn in dấu
    gót hài
    Nàng công chúa
    dẫu nghìn năm
    còn ngủ
    Chân lý nào
    Mà lại
    đổi thay
    Em ?

    Ta trả lại cho em
    nghìn đoản khúc
    Lồng lộng mơ những
    ký ức yên bình
    Ngoài kia mưa
    Và mầm sẽ phục sinh...

    - Nguyễn Hà Anh
    Hãy mở rộng trái tim và đón nhận những nhát dao khốc liệt và những vết thương không gì làm lành nổi.. Đừng khép chặt trái tim để phải nhận sự phẳng lặng và an lành yên ả..! *Cười*

  7. The Following User Says Thank You to vampire For This Useful Post:

    Sarah (29-08-2010)


 

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)